Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Kim Bảng, tỉnh Ninh Bình, là nơi đang chăm sóc và điều trị cho hàng ngàn thương, bệnh binh nặng. Những người này đã hy sinh một phần máu thịt để bảo vệ Tổ quốc. Hầu hết trong số họ đang phải sống chung với bệnh tâm thần mãn tính và di chứng từ chiến tranh.



Mỗi ngày, các thương, bệnh binh tại đây bắt đầu ngày mới bằng việc tập trung về nhà ăn sau khi được các điều dưỡng viên hỗ trợ. Cuộc sống tại trung tâm được các điều dưỡng viên và bác sĩ tận tâm chăm sóc, từ sinh hoạt hàng ngày đến việc điều trị. Những người lính gan dạ năm xưa nay phải vật lộn với những di chứng chiến tranh dai dẳng.



Họ từng là những người lính dũng cảm, không ngần ngại trước mưa bom, bão đạn. Tuy nhiên, trở về từ chiến trường, họ lại bắt đầu một cuộc chiến khác, âm thầm và khốc liệt, với những di chứng chiến tranh dai dẳng. Tại trung tâm, nhiều thương, bệnh binh đang phải đối mặt với những cơn rối loạn tâm thần, tưởng tượng và hành vi bất thường.



Một số người thường xuyên lên cơn rối loạn, đập phá đồ, cần có người giám sát. Để đảm bảo an toàn, chân giường phải chôn chặt xuống đất, cửa sổ lắp thêm lớp lưới bên ngoài. Ông Đặng Thành Long, một thương binh nặng, chia sẻ về cuộc chiến không tiếng súng mà ông đang trải qua. Ông bị thương ở đầu vào năm 1974 và đã trải qua nhiều năm điều trị.



Hiện tại, ông vẫn phải uống thuốc chuyên khoa đều đặn và sống xen kẽ giữa nhà và trung tâm. Các bác sĩ và điều dưỡng viên tại trung tâm không chỉ là người làm chuyên môn, mà còn là người thân, đủ nhẫn nại và yêu thương để giữ vững tinh thần cho các thương, bệnh binh.



Điều dưỡng viên Nguyễn Thị Thu Hà, người đã gắn bó hơn 30 năm với trung tâm, chia sẻ rằng cô xem công việc của mình là cách để tri ân những người lính đã hy sinh một phần máu thịt để bảo vệ Tổ quốc. Tại trung tâm, các thương, bệnh binh được chăm sóc tận tâm và được đối xử như những người thân yêu.



Bữa ăn của họ được chuẩn bị kỹ lưỡng, đầy đủ dưỡng chất và phù hợp khẩu vị. Các hộ lý phải xay nhuyễn thức ăn rồi bón cho họ từng miếng. Hơn 30 năm qua, các y, bác sĩ và điều dưỡng viên tại trung tâm đã chọn gắn bó với nơi này như một cách tri ân những người có công với đất nước.


Đối với họ, được góp phần chăm sóc cho các thương, bệnh binh nặng không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là một niềm tự hào lớn lao. [Nguồn]

