Trong hơn hai thập kỷ qua, bà Virginia Mary Lockett, một phụ nữ Mỹ 73 tuổi, đã dành trọn tâm huyết của mình để giúp đỡ hàng nghìn bệnh nhân tại Bệnh viện Y học cổ truyền Đà Nẵng. Mỗi sáng, bà đều hăng hái chạy xe máy 9 km đến bệnh viện, nơi có hơn chục bệnh nhân đang đợi sự hỗ trợ tận tình của bà. Với kinh nghiệm chuyên môn sâu rộng về vật lý trị liệu và phục hồi chức năng, bà đã giúp đỡ bệnh nhân học cách kiểm soát cơ thể sau tai biến, chấn thương sọ não hoặc tổn thương một cách hiệu quả.

Mối “lương duyên” của bà Virginia với Việt Nam bắt đầu từ năm 1995, khi bà và chồng là David, một họa sĩ tài năng, muốn nhận con nuôi một đứa trẻ ở Việt Nam sau khi hai quốc gia thiết lập bình thường hóa mối quan hệ. Tuy nhiên, trong chuyến đi, bà đã gặp một bệnh nhân bị gãy xương đùi và biến chứng tai biến, không thể đi lại. Virginia nhận ra rằng phẫu thuật cố định xương hông có thể giúp bệnh nhân nhưng khi đó vẫn chưa được áp dụng rộng rãi ở Việt Nam. Trải nghiệm này đã đánh dấu sự khởi đầu cho hành trình dài giúp đỡ bệnh nhân của bà tại Việt Nam.
Mười năm sau, vào năm 2005, Virginia trở lại Việt Nam trong một chuyến tình nguyện ba tuần của một tổ chức phi chính phủ Mỹ và Canada, làm việc tại Bệnh viện Chỉnh hình và Phục hồi chức năng Đà Nẵng. Ban đầu, bà không có ý định ở lâu dài, nhưng khí hậu ấm áp cùng sự thân thiện, cởi mở của người dân Đà Nẵng đã khiến bà cảm thấy gắn bó và không muốn rời đi.
Trở về Mỹ, bà Virginia viết thư cho đại sứ quán Việt Nam tại Washington, D.C., đề nghị làm tình nguyện lâu dài ở một bệnh viện công. Tuy nhiên, phía đại sứ quán cho biết điều này khó thực hiện nếu không thông qua một tổ chức phi chính phủ. Không nản lòng, bà quyết định thành lập và đăng ký tổ chức phi lợi nhuận mang tên Steady Footsteps (Những bước chân vững vàng), nhằm hỗ trợ phục hồi chức năng cho người khuyết tật.
Năm 2006, vợ chồng Virginia quyết định bán nhà, nghỉ việc và bay đến Việt Nam với tấm vé một chiều. Họ sống bằng tiền bán nhà, duy trì lối sống tối giản nhất. Bà đã dành trọn thời gian để giúp đỡ bệnh nhân và ông David ở nhà chế tạo các dụng cụ hỗ trợ cần thiết. Cuộc sống của họ đã thay đổi hoàn toàn, nhưng tình yêu và sự tận tâm dành cho bệnh nhân của Việt Nam vẫn không hề thay đổi.
Trong suốt 30 năm ở Việt Nam, hàng nghìn bệnh nhân đã được điều trị và phục hồi nhờ sự giúp đỡ tận tình của bà Virginia. Bà nhớ nhất trường hợp của Nguyễn Tấn Hiền, một sinh viên mỹ thuật ở Buôn Ma Thuột bị tai nạn giao thông, gãy đốt sống cổ, liệt tứ chi. Bà đã động viên anh vẽ tranh và mua tranh của anh. Suốt ba năm, bà là khách hàng mua tranh duy nhất của anh. Câu chuyện về anh Hiền và nhiều bệnh nhân khác đã thôi thúc bà tiếp tục cống hiến cho công việc giúp đỡ bệnh nhân.
Không chỉ là một chuyên gia phục hồi chức năng tài năng, bà Virginia còn là một người bạn đồng hành, một chỗ dựa tinh thần cho bệnh nhân và gia đình họ. Chị Nguyễn Thị Thủy, kỹ thuật viên vật lý trị liệu tại Bệnh viện Y học cổ truyền TP Đà Nẵng, người gắn bó với bà Virginia suốt 12 năm, cho biết không ai có thể làm được như bà nếu không đặt trọn tâm huyết vào công việc. Ở tuổi 73, các khớp đã thoái hóa, nhưng bà vẫn sẵn sàng ngồi bệt, cúi mình, dìu từng bệnh nhân.
Kể từ khi sống ở Việt Nam, bà Virginia chỉ về Mỹ hai lần, vào năm 2007 và 2009, để thăm gia đình. Còn lại, chồng bà, ông David, luôn là hỗ trợ hậu cần, chăm sóc nhà cửa, hành chính, để bà toàn tâm giúp bệnh nhân Việt Nam. Sự tận tâm và cống hiến của bà Virginia dành cho Việt Nam và bệnh nhân Việt Nam thật sự là một điều kỳ diệu, mà chúng ta không thể không biết đến.